đêm cuối tháng 11, 1/2 SE.
nhắn 2 tin nhắn, một cho Mũm, một cho Subu. chỉ 1 câu duy nhất: tớ buồn.
Mũm không nhắn lại. chắc mệt nên đã ngủ.
Subu cũng đang buồn.
ngày hôm qua cảm xúc phức tạp. hào hứng. vui mừng. rồi tức giận vô cớ, thậm chí có lúc thấy phẫn nộ. Sau đó thì chỉ còn lắng lại một thứ cảm xúc duy nhất: buồn. biết làm thế nào được, khi vào một ngày cuối tháng, trăng sáng, đêm yên, phòng vắng. và chỉ có một mình. mệt mỏi thật. chuyện của mình cũng mệt, mà mẹ lại ốm. lại lo.
.
uh, thì cứ coi như là yêu nhau đấy, nhưng tình cảm bây giờ liệu có còn dành cho nhau đủ nữa không? những nụ hôn, gần đây, có cảm giác không còn nhiều cảm xúc. đôi khi nghĩ, có khi hôn nhau vì thói quen.
vả chăng, chẳng còn nhìn thấy ánh sáng nào phía trước, khiếp sợ, buông rơi, rồi nhắm mắt đưa chân mãi sao nổi. phải sống cho mình nữa chứ. phải đi tiếp chứ. dù có phải đi một mình.
mất mát. hẫng hụt. trống trải. cô đơn. sớm muộn cũng phải đi qua. dự cảm được rồi mà cứ cố tình lờ đi. cứ mỗi lần online nhìn thấy ava đó, lại tức giận, không biết là giận người hay giận mình. lại muốn từ bỏ. và có lẽ, nên kết thúc. khi vẫn còn gì đó để nhớ về nhau.
hoàn toàn không phải nghĩ cho ai. nghĩ cho mình trước. cuối cùng thì chỉ có bản thân mình là quan trọng nhất. mà lâu nay cứ quên mất mình. như hôm qua Vịt nói. bọn mình cứ chạy loăng quăng lo cho hết người này đến người khác đã phát mệt. rồi đến lúc mình mệt là vừa. nhiều khi thấy Vịt với mình giống nhau quá.
đi làm về cứ lang thang mãi ngoài phố. sợ về nhà một mình. sợ đi ra thấy mình, đi vào thấy mình mà soi gương cũng thấy mình. yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng thở dài của mình. khuya quá, ko thể trốn tránh được nữa thì về nhà, tắt hết điện, lôi SE ra cửa ngồi 1 mình. thực ra không sợ ở 1 mình, chỉ sợ cảm giác cô độc đến rùng mình như khoảng thời gian này.
"có nhau mà đêm giá buốt gió đông..."
là chia tay thôi. li hợp cũng là chuyện khó lòng tránh được. sẽ phái kết thúc trước Noel. không muốn có thêm bất kì một ngày Noel tồi tệ nào nữa...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét