Chiều, nghe lại Phú Quang, thốt nhiên thấy gan ruột thoáng thắt lại. Nỗi nhớ mơ hồ cứ chảy tràn trong tim. Cảm giác gần như là nuối tiếc mà lại không hẳn là nuối tiếc. Chỉ thấy buồn nhè nhẹ, chỉ thấy mơ hồ nhớ về một khoảng thời gian xa xôi không biết là cô đơn hay hạnh phúc.
Năm nào cũng nghe Phú Quang vào mùa lạnh. Như một nghi thức chào mừng và nhắc nhở...Những bài ca chứa đựng hoài niệm.
Tất cả đã xa..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét