8 tháng 10, 2009

DINA

Đã gần như chính thức đặt một dấu chấm đằng sau một dấu chấm than to đùng cho một quãng thời gian (đến bây giờ) có thể tạm gọi là hạnh phúc. Hy vọng và tin tưởng sắp tới sẽ bước vào một khoảng thời gian hạnh phúc khác.

Hôm trước, trên đường về nhà, đi thật chậm. vẫn là những con đường hàng ngày vẫn đi trong suốt cả năm qua, nhưng sao cảm giác như thể đó là lần cuối cùng đi trên con đường ấy. bốn mùa đã đi qua đây, thời gian đã đi qua đây, ta không phải của hiện tại cũng bao lần đi qua đây. có những con người đã gặp, và đã đi chung suốt một đoạn hành trình ..tất cả...có thể ngày mai, ngày kia, hay những ngày xa xôi sau này nữa vẫn sẽ gặp nhau, vẫn sẽ đi cùng với nhau trước khi đến vài ngã rẽ, nhưng cảm xúc khi ấy chắc chắn sẽ khác, vị trí cũng đã khác...

Người ta luôn có xu hướng nuối tiếc những gì sau cuối. vì thế mà xưa nay vào những thời khắc ánh sáng chuẩn bị tắt người ta thường hay buồn. có sự chia tay nào là dễ dàng? nhất là sự chia tay với những gì đã từng gắn bó. biết thế mà vẫn không khỏi buồn không khỏi nghĩ ngợi...

Chiều qua công ty, lại tíu tít, lại hỏi han, lại cười nói, lại tưng bừng. Cảm giác đã từng bao nhiêu lần nghe kể, bây giờ mới hiểu. Rồi sẽ không tiếc nuối đâu nhưng biết chắc chắn là sẽ nhớ. Không, sẽ rất nhớ, nhất là những khi trời chuyển lạnh thế này...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét