về đến hà nội là lại muốn bỏ trốn tiếp. vừa rét vừa mưa trắng trời trắng đất, nằm trong chăn ôm Bò chat chit với Q thấy hai đứa bi kịch éo khác gì nhau. Dạo này tối nào hai đứa cũng ôm laptop nói chuyện với nhau, tường thuật các diễn biến trong ngày, nhưng chung quy lại ngày nào cũng chỉ xoay quanh mấy câu: đêm buồn nhỉ, mưa buồn nhỉ, định mệnh thời tiết, đời chúng ta thật là như shit, hoặc là: sao éo thể sống đơn giản kiểu như đi làm, kiếm tiền rồi tối về nằm ôm nhau ngủ được nhỉ", ....sau đấy là đến đoạn bế tắc không biết khuyên nhủ nhau thế nào cho phải.
Suốt thời gian qua chỉ toàn nghĩ đến chuyện những ngày sau này sẽ sống tiếp thế nào, hôm nay down max level, lại nhìn thấy cái tai nghe to uỵch trên giá sách buồn quá bỏ ra ngoài mua thuốc. Trên đường đi mua thuốc vừa đi vừa khóc, tủi thân vật ra mà không biết làm gì.
Trời vẫn mưa không có dấu hiệu ngừng. Nhớ nhung tràn qua phổi, tràn cả lên não. Nhớ một người mà không thể chạy đến bên ôm nhau một cái được thật sự là đáy cùng của bất lực.
Tss loài người sinh ra mấy trò yêu đương làm vẹo gì để hành hạ nhau. Mà tss thời tiết, mưa ếu gì mưa lắm thế. Thật ếu biết phải làm sao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét