Phải "lừa" hôn bằng được AC trước khi nó về nước mới được. Hôm kia "chẳng may" gặp lại nó, nhìn mặt nó đáng yêu gần chết, tuy nó có hơi ốm nhưng vẫn vô cùng đẹp zai, mắt "long lanh rực rỡ", tư duy ngôn ngữ thì vẫn sắc sảo thông minh toẹt vời như trước. Xưa nay mình hay mê zai đẹp, ngoài ra mình luôn sùng bái zai thông minh. AC nó lại được cả hai. Khổ thân nó.
Nói đến nó lại nhớ lại hồi đầu gặp nó. Lần đầu tiên gặp nó mình vẫn còn nhớ rõ, vì đấy là lần đầu tiên trong đời phải ngồi họp suốt gần 4 tiếng bằng tiếng Anh lùng bùng mà nó là đứa phát biểu chính. Mình quá choáng váng nên chả hiểu quái gì, chỉ biết nhìn vào mặt nó cho đỡ buồn ngủ. Chắc nhìn lâu quá nên thấy nó đẹp, xong rồi nảy sinh suy nghĩ đen tối là hôm nào phải lừa hôn nó một cái cho bõ ghét.
Nhưng từ khi bắt đầu làm việc với nhau thì mình với nó ghét nhau thậm tệ. Mình là đứa hay hỏi còn nó thì hay bày trò kiêu không trả lời, ngoài ra nó cũng rất ghét phải trả lời câu hỏi của bất kỳ ai khi nó đang làm việc. Mà mình thì ghét mấy đứa kiêu với mình. Hồi í mình với nó ghét nhau đến mức nó bước vào phòng thì mình bước ra ngoài, nhìn thấy mình trong thang máy thì nó sẽ đi thang bộ, mình xuống đến tầng 2 thì chào hỏi đùa bỡn với cả phòng nhưng hễ cứ thấy nó bỏ tai nghe ra ngẩng mặt lên là mình nguẩy ngay đít đi về. Xong rồi hai đứa mà chẳng may phải làm chung job nào với nhau thì y như rằng chỉ tuyền trao đổi qua email, quá lắm là skype chứ tuyệt nhiên không muốn nhìn thấy mặt nhau. Chuyện mình với nó ghét nhau cả công ty biết, xong rồi ai cũng bảo tại mình với nó bằng tuổi nhau lại cứng đầu cứng cổ giống nhau nên gét nhau. Sếp mình hồi í thấy tình hình căng thẳng còn cố nói những câu tốt đẹp nhất về nó trước mặt mình, rồi khen mình trước mặt nó bla bla. Thật từ hồi đi làm, mình cũng chưa từng ghét đồng nghiệp nào đến thế.
Chuyện đáng lẽ sẽ mãi như thế nếu không có chuyện sếp mình uỳnh một cái nghỉ làm, bao nhiêu việc bà í để lại đổ vào đầu mình hết. Mình ngơ ngơ ngác ngác cắm mặt vào máy tính từ tối đến đêm, ngày nào bước chân ra khỏi văn phòng cũng thấy mắt mờ chân run, sao xẹt bay vù vù xung quanh. Nhưng điều kinh khủng nhất với mình lúc ấy chính là mình ngày nào cũng phải gặp AC, phải ngồi họp, phải skype, phải bàn cái nọ cái kia với nó. Túm lại là gặp nhau triền miên. Xong rồi không biết nó uống nhầm cái gì, hay nó sợ mình phát điên tự nhiên nó quay ngoắt 180 độ tỏ ra cực kỳ tử tế với mình. Không những nó cười với mình mà nó còn chủ động nói chuyện với mình, mình hỏi câu gì là ngay lập tức trả lời. Kỉ lục là có một hôm mình bận quá nó gọi mình xuống bàn việc mình ko thèm xuống, nó mò lên tận nơi, còn chép hẳn ra giấy mấy việc mình phải làm. Mình (vẫn) quá bận không thèm ngẩng mặt lên bảo nó cứ để đấy. Nó đứng ngẩn ra một lúc rồi lại cầm giấy đi về, hôm sau nó thông báo là tao thấy mày bận quá nên tao làm luôn hộ mày rồi. Hôm đấy thật sự là mình cảm động gần chết, suýt nữa lao ra ôm nó. Xong rồi hai đứa dần dần tử tế mới nhau, thỉnh thoảng thậm chí còn nói cả chuyện âm nhạc phim ảnh với nhau, xong rồi nói chuyện mãi thì có hôm rủ nhau đi uống bia kể khổ, bla bla. Rồi mình phát hiện ra lúc ko ở văn phòng nó là một đứa hoàn toàn khác, cũng điên loạn không kém gì mình.
Xong rồi dần dần từ trạng thái kẻ thì nó trở thành đồng nghiệp + sếp yêu thích nhất của mình
Lần trước nó rủ mình đi uống bia kể chiện cuộc đời mình bận ko đi được đến giờ vẫn còn tiếc. Tuần này nhất định phải rủ lại nó đi uông trước khi nó làm phẫu thuật, xong phải lừa nó uống bia rồi hôn nó một cái. Nhất định thế :))))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét