1.
tuần trước lúc trên đường đi "trốn", chân mình bị chuột rút tê cứng. T không ngần ngại massage chân chân cho mình rất lâu trên ghế đợi ở sân bay không quan tâm xung quanh có bao nhiêu người đang nhìn.
Đến giờ nghĩ lại mình vẫn cảm động và mình biết sau này nghĩ lại mình vẫn sẽ cảm động và biết ơn cuộc đời vì đã gặp được T.
2.
Tối qua mình đứng đợi bạn dưới tán cây nơi ngày trước mình đã từng đứng cùng M, hồi còn yêu nhau và đi bất cứ đâu cũng nắm chặt tay nhau. Mình nhớ buổi chiều khi cả bọn đứng cạnh nhau trong căn phòng màu trắng cạnh hành lang tối và M lén lút nắm tay mình.
Kể cả bây giờ khi không còn ở bên nhau nhưng mình vẫn nghĩ đó đã là những ngày tháng thật đẹp, những ngày tháng tràn đầy tình yêu.
Những con người trong căn phòng ngày hôm ấy, đã không ai còn như trước nữa. Có đứa đã chuyển đến sống ở một thành phố khác, có đứa yêu rồi chia tay, có đứa chia tay rôi yêu người khác,...tất cả đều đã thay đổi. Còn mình và M, khi quyết định chọn những con đường khác nhau thì không bao giờ còn có thể nắm tay nhau như buổi chiều mùa hè mát lạnh hôm ấy nữa. Tình yêu cuồng si mê muội dành cho nhau khi ấy đã thành kỉ niệm của những năm tuổi trẻ say mê.
Rốt cuộc thì người ta có thể rất yêu nhau nhưng không phải lúc nào cũng biết cách yêu nhau. Vậy nên mới có bài hát Love will tear us apart
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét