và ngày nắng nóng đầu tiên của mùa hè năm hai không mười bốn, tềnh yêu lớn ở đâu rớt bụp cái xuống hà nội, dẫn cái đứa vừa mới tuyệt thực mấy ngày liền đi ăn cơ man nào là thịt, xong rồi còn xì cho cái vé đi xem Khánh Ly. cái vé ca nhạc đắt nhất mà mình từng sờ vào trong 28 năm sống trên đời. Khánh Ly thực sự là một khái niệm không thể mô tả thành lời, một "bà lão" năm nay hơn 70 tuổi, hơn 40 năm mới về VN hát một buổi, thế mà giọng cứ như mới có 30, vẫn có sức dội bom dữ dội vào cái cõi lòng lổn nhổn của mình. Lúc ngồi nghe, có mấy đoạn mình suýt khóc, có mấy đoạn hay đến nỗi phải quay ngay sang nắm tay đứa ngồi cạnh. nói chung là cảm động lắm, rưng rưng lắm.
2.
hôm kia mình ngồi cafe với Mũm, hai con thế quái nào lại cùng lôi thơ thẩn hồi chẻ ra đàm đạo tâm xự. Tối về nhà, vẫn còn dư âm chuyện thơ mình lôi các loại sổ thơ, lưu bút, thư tình các kiểu ra đọc. Đọc xong vừa cười vừa khóc như con điên.
Mình cũng tìm được một cái thư tay viết cho người êu cũ có đoạn (mà đến giờ mình ko tưởng tượng được là mình đã từng có những ngày yêu thương say mê đến mức viết được ra những dòng ấy). Đoạn ấy như sau:
"Dù nghĩ đến anh lúc nào cũng thấy vừa ấm áp vừa bất an, nhưng em không thể làm gì khác ngoài yêu anh.
Dù em biết mãi mãi là một từ hoang đường, nhưng em, thật sự ước rằng những ngày này sẽ không bao giờ kết thúc"
Tất nhiên là còn thêm nhiều đoạn sến ngập lụt cả hà nội nữa, nhưng mà đoạn này là sến nhất. Đọc xong mấy đoạn xến mình khóc ra phết. Mình cảm động lắm. Mình tiếc nữa. Giờ mình không biết làm thế nào mới có thể yêu được như hồi ấy.
3.
Nghỉ việc ở nhà cả ngày nằm ườn èo ăn uống xem phim, đi bộ, đi chụp ảnh, đi uống bia với bạn thích vô cùng là thích. vậy nên dù mình đã đi phỏng vấn mẫy chỗ mới, dù đã nhận được mấy cái offer mình vẫn muốn trì hoãn để cái thời gian thích thú tuyệt vời này kéo dài thêm mấy tuần nữa. Bây giờ đầu mình ko nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ mỗi chuyện làm thế nào mà mỗi năm được nghỉ mấy tháng như này. Thỉnh thoảng nghĩ mãi ko ra ý gì hay và nghĩ đến mẹ mình cũng định lấy chồng. Nhưng ý nghĩ đấy ko bao giờ sống qua nổi 30s, vì mình vẫn thấy sống như này vui bỏ xừ.
Bên cạnh đấy số người mình muốn lấy làm chồng từ bé cho đến giờ là vô cùng ít, mà số người muốn lấy mình chắc cũng đang dần tuyệt chủng hết rồi.
Vậy nên thôi.
4.
mình nghĩ mùa hè thật sự đã đến rồi. hôm nay trời bắt đầu năng toang toác, và mình không muốn mặc bất cứ cái gì lên người.
mình vẫn căm thù mùa hè như mọi khi
mùa hè, nói chung, đek bao giờ vui cả
tớ cũng ghét mùa hè :(
Trả lờiXóatháng ba có vui hem?
Trả lờiXóacó hiểu nghĩa của từ "chưa bao giờ" hem?
Xóahỉu hem bao vờ nghĩa gì hem?
Xóa