12 tháng 4, 2014

who knows when is the last time?

liệu đó có phải là lần cuối cùng hay không?
chẳng ai biết trước được điều ấy

mà giả sử có biết trước liệu chúng mình có hành động khác đi không?

giữa những ngày tháng bốn ẩm ướt, sự tìm lại và đánh mất đột ngột xảy ra cùng một thời điểm. cảm giác như thể đang đi qua vùng không khí nhiễu loạn tít trên cao. trái tim của tình yêu đã vĩnh viễn chìm dần bên dưới tầng tầng lớp lớp màu xanh lục.

tôi vẫn nhớ buổi chiều khi ngồi nhìn lũ cá đông lạnh bơi trên vùng không gian màu trắng với những vạch xám đen nguyêch ngoạc. buổi chiều hôm ấy có sóng, sương lạnh và bồng bềnh. mùi của biển và của núi đầy ắp trong phổi. buổi chiều hôm ấy tôi ngồi nghe Big Jet Plain mà trong lòng thấy cứ ì ào vì nhớ đến quãng thời gian khi lần đầu tiên nghe thấy hai kẻ kì dị ấy hát. thật sự là tôi rất nhớ khoảng thời gian điên rồ ấy. nếu có thể lại điên rồ như thế một lần nữa dù phải trả giá bằng nối buồn âm ỉ nhiều ngày tháng sau đó, liệu tôi có còn dám đánh đổi nữa hay không?

tôi đã từng tự nói với mình, nếu chúng tôi còn có ngày gặp lại, và khi ấy nếu sợi dây buộc mỏng manh màu nâu kêu leng keng vẫn còn ở bên cạnh tôi, thì tôi sẽ để cậu ở cạnh. nhưng ngay cả điều ấy giờ cũng không còn quan trọng nữa dù sợi dây màu nâu vẫn kêu leng keng mỗi ngày.
vì tôi đã không còn tha thiết được chạm vào cậu ấy nữa.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét