5 tháng 3, 2014

fucking March

mẹ gọi điện lúc gân trưa, giọng đầy nước mắt

bị người yêu đá, bị lừa dối, phản bội, coi thường...tất cả đều không kinh khủng bằng cảm giác khi nghe mẹ hoặc bố vừa khóc vừa nói chuyện đứt quãng trong điện thoại

bởi vì khi ấy
hoặc là có chuyện kinh khủng

hoặc là
người thân nào đó mới qua đời

tôi thấy mình luôn là một đứa chậm cảm, nghĩa là cảm xúc ngấm vào tôi rất chậm, tôi lại càng không giỏi (hoặc cực kỳ kém cỏi) trong việc động viên người khác. thường thì lúc nào tôi cũng chỉ biết im lặng.
hôm nay, lúc mẹ gọi điện, tôi thấy nỗi xót xa tràn vào mọi tế bào trong cơ thể. nhưng rốt cuộc tôi cũng không biết phải làm gì. điều duy nhất tôi nghĩ được chỉ là sẽ làm cho hai người một món thật ngon cuối tuần này.

fucking March

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét