hóa ra hạ long muôn đời làm mình buồn,cái đại hội đông
nghịt toàn zai là zai này làm đến lần thứ mấy mình vẫn phải trải qua tâm trạng ấy
nằm im ỉm trong phòng villa sang chảnh, cửa sổ rộng mênh
mông nhìn ra một rừng cây xanh mướt cũng chẳng khác mấy cảm giác ngồi một mình
giữa mưa lất phất nhìn ra quảng trường gần biển. hồi ấy mình ngồi ở quảng trường
ít nhất còn để đợi một chuyến xe qua, giờ thì chẳng có chuyến xe nào để mình đợi
nữa.
tháng mười khốn kiếp, hải ly nhắn tin kêu đời chẳng có gì
vui tớ thèm ôm không ngủ được. mấy cây hoa sữa gần khách sạn nở hoa thơm muốn
chết, mình muốn rủ hải ly đi dạo phố loanh quanh nửa đêm nhưng lười quá lại cứ
nằm ì trong khách sạn nghe nhạc. đến cả nhạc cũng buồn buồn như ném đá vào bụng.
hóa ra mình đã chẳng còn nhiệt huyết như 1 năm 2 năm trước
nữa, hoặc cũng có khi mình càng ngày càng thờ ơ với những điều đang diễn ra
trong cuộc sống này.
hóa ra những chuyện quên quên nhớ nhớ đến chu kì lại rối
tung cả lên chứ chẳng ngăn nắp được như mình tưởng. loài người thật vớ vẩn, sống
thì cứ thế mà sống sinh ra âm nhạc chữ nghĩa văn thơ yêu thương tình ái làm
quái gì hại đời bao nhiêu người đông tây kim cổ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét