tôi quyết định đi cắt tóc, như thể để lấy thêm dũng khí bắt đầu một cái gì đấy thật mới. nhưng tôi cũng chỉ có ý định cắt đi một đoạn rất ngắn, vì tôi tiếc công để tóc dài bao lâu nay.
anh thợ cắt tóc bảo tôi, hãy cắt ngắn đi, tóc em xơ xác quá. hãy cắt hết phần tóc xơ rối chẻ ngọn này, cắt ngắn rồi nuôi một mái tóc mới. nếu không tóc em sẽ tiếp tục xấu xí thế này dù em có cố chăm sóc đến thế nào đi nữa.
và hãy thay một kiểu tóc khác, kiểu tóc ôm lấy mặt em chứ ko phải che hết mặt em như bây giờ
cuối cùng tôi đã đồng ý dù vẫn đầy tiếc nuối.
sau cùng, kiểu tóc mới khiến tôi có cảm giác đầu nhẹ bớt, cũng khiến tôi thấy dễ chịu hơn nhiều. hóa ra, xưa nay tôi vẫn cứ ôm mãi những ảo tưởng và kí ức về một mái tóc dài đẹp đẽ mà tôi từng có đến mức không chịu nhận ra rằng phần nhiều của mái tóc đã thực sự hỏng và cần cắt bỏ.
nếu cứ tiếc nuối mãi không chịu cắt bỏ đi những phần xơ hỏng ấy tôi sẽ không bao giờ có cơ hội có được một mái tóc khỏe mạnh và đẹp đẽ như tôi mong muốn.
cuộc sống này cũng vậy
vậy mà suốt thời gian qua tôi đã không nhận ra, cứ tiếc nuối phân vân mãi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét