Đợt học kéo dài rồi cũng sắp kết thúc. Tôi nhìn lại và không tự hình dung mình đã có được những gì. Anh nói khi chúng tôi chia tay, một ngày nào đó anh sẽ lại tìm tôi. Và anh sẽ yêu tôi theo cách mà tôi muốn. Để tôi thật xa anh, như vậy tôi mới có thể giữ được tôi trong tim anh. Nhờ anh, tôi đã có những ngày thấy mình trong veo và điên dại trở lại. Nhờ anh, tôi mới biết được rằng thực ra cảm giác của mình là không quan trọng, chỉ cần ai đó có đủ sức mạnh là tôi đã dễ dàng để bị cuốn đi.
"Sau này, nếu không còn anh bên cạnh, em đừng sống như thế nữa."
Tôi nghĩ về những điểm lặp lại của cuộc sống và không khỏi ngỡ ngàng. Tháng 3 của năm trước, tôi rời bỏ thành phố này, từ bỏ một người, từ bỏ giấc mơ mình theo đuổi. Tháng 3 năm nay như di lại vết tích của những tháng ngày đã qua. Chỉ khác là tôi đã trưởng thành và yên bình hơn. Nên mọi thứ đang và sắp xảy ra có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Thương! Rất lâu tôi mới nghe một người nói thương tôi đúng nghĩa. Được yêu,được thương, được ôm vào trong lòng. Được những sáng tỉnh dậy thấy bên mình là một ai đó, ấm áp. Như thế liệu đã đủ là hạnh phúc hay chưa?
Fr: bay bay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét