
***
Tôi thường ngắm nhìn ông ngoại tôi khi ông đứng khấn trước ban thờ, tóc bạc rưng rưng, vẻ mặt khiêm cung, dáng người nghiêm cẩn, và ông đang lầm rầm nói chuyện một cách thành kính với những tổ tiên đã xa khuất, những người dường như đang lặng lẽ quây quần về đây trong nắng trong gió, lắng nghe những lời cầu xin cho non nước bình yên, gia đình hoà mục, mưa thuận gió hoà, mùa màng bội thu...
Dường như ông đang nối tôi với hàng ngàn năm trước, với những người mở đất lập làng, những người đã cầm gươm ra trận, những người đã nhào nặn nên non nước này bằng chính đôi bàn tay mình.
Tôi thường thích ngắm nhìn bàn tay của bà ngoại tôi, những ngón tay xương xương thô tháp nhưng mát lành, ram ráp khi xoa lưng cho tôi hồi thơ bé. Đường cong lưng bà còng rạp như một đường lượn của chân trời, cách bà nói năng nhẹ nhàng nhưng ý tứ khôn ngoan, minh triết... Bà yếu đuối và cần nương dựa, nhưng sao đôi khi trước bà, tôi lại cảm thấy như mình mới chính là kẻ yếu đuối và cần nương dựa...
Tôi không khóc nhiều khi ông bà nội tôi mất, đó là một nỗi buồn như sương dâng trên cánh đồng khi mặt trời khuất núi. Dù đã kịp thương cho bao nhiêu gian nan của một đời người, kịp nể phục bao lần gạt nước mắt đứng dậy, kịp tiếc nuối cho những khát vọng thưở hoa niên mà vì đất nước gian lao nên không thành hiện thực, kịp học được bao điều từ những người đã đi xuyên qua thời gian... Nhưng sao vẫn tiếc cho chính mình trước những cánh cửa đã khép lại vĩnh viễn, những câu chuyện mãi mãi không được kể ra, bao nhiêu điều chưa kịp nghe, chưa kịp hỏi... Đó là một nỗi tiếc nuối khôn cùng, nỗi nuối tiếc của nhân loại về một thư viện Alexandria bị đốt cháy.
Yêu một người già. Đó là cảm giác đứng trước vẻ đẹp của một buổi hoàng hôn, rực rỡ và êm ả, có phần nào buồn lặng. Những phút giây quý giá mong manh của một cuộc sống đã trải qua những phút giây viên mãn nhất, đang dần tàn tắt mà vẫn tuyệt đẹp. Đó là khi bạn đang chiêm ngưỡng cội rễ của thế hệ mà bạn đang là một chiếc lá xanh tươi.
Hoa Học Trò
***
Ông nội và ông ngoại đều mất khi tôi còn nhỏ. Lúc tôi lớn hơn một chút nữa thì bà ngoại và bà nội cũng lần lượt qua đời. Tôi đã buồn rất nhiều khi các bà mất, nhưng tôi không khóc nhiều, hầu như chỉ yên lặng ngồi rúc vào một góc trong suốt lễ tang. Khi ấy, đầu óc tôi gần như không còn cảm giác nào cả.
Dường như ông đang nối tôi với hàng ngàn năm trước, với những người mở đất lập làng, những người đã cầm gươm ra trận, những người đã nhào nặn nên non nước này bằng chính đôi bàn tay mình.
Tôi thường thích ngắm nhìn bàn tay của bà ngoại tôi, những ngón tay xương xương thô tháp nhưng mát lành, ram ráp khi xoa lưng cho tôi hồi thơ bé. Đường cong lưng bà còng rạp như một đường lượn của chân trời, cách bà nói năng nhẹ nhàng nhưng ý tứ khôn ngoan, minh triết... Bà yếu đuối và cần nương dựa, nhưng sao đôi khi trước bà, tôi lại cảm thấy như mình mới chính là kẻ yếu đuối và cần nương dựa...
Tôi không khóc nhiều khi ông bà nội tôi mất, đó là một nỗi buồn như sương dâng trên cánh đồng khi mặt trời khuất núi. Dù đã kịp thương cho bao nhiêu gian nan của một đời người, kịp nể phục bao lần gạt nước mắt đứng dậy, kịp tiếc nuối cho những khát vọng thưở hoa niên mà vì đất nước gian lao nên không thành hiện thực, kịp học được bao điều từ những người đã đi xuyên qua thời gian... Nhưng sao vẫn tiếc cho chính mình trước những cánh cửa đã khép lại vĩnh viễn, những câu chuyện mãi mãi không được kể ra, bao nhiêu điều chưa kịp nghe, chưa kịp hỏi... Đó là một nỗi tiếc nuối khôn cùng, nỗi nuối tiếc của nhân loại về một thư viện Alexandria bị đốt cháy.
Yêu một người già. Đó là cảm giác đứng trước vẻ đẹp của một buổi hoàng hôn, rực rỡ và êm ả, có phần nào buồn lặng. Những phút giây quý giá mong manh của một cuộc sống đã trải qua những phút giây viên mãn nhất, đang dần tàn tắt mà vẫn tuyệt đẹp. Đó là khi bạn đang chiêm ngưỡng cội rễ của thế hệ mà bạn đang là một chiếc lá xanh tươi.
Hoa Học Trò
***
Bài này và bài Lá cuối năm luôn làm tôi nhớ đến ông bà mỗi khi đọc lại.
Ông nội và ông ngoại đều mất khi tôi còn nhỏ. Lúc tôi lớn hơn một chút nữa thì bà ngoại và bà nội cũng lần lượt qua đời. Tôi đã buồn rất nhiều khi các bà mất, nhưng tôi không khóc nhiều, hầu như chỉ yên lặng ngồi rúc vào một góc trong suốt lễ tang. Khi ấy, đầu óc tôi gần như không còn cảm giác nào cả.
Sau này khi nhớ lại, tôi nghĩ rằng người ta hay lo sợ bị tổn thương bởi những điều không hay xảy đến nhưng khi nó đến rồi nhiều khi ta chẳng còn cảm nhận được gì nữa ngoài nỗi trống trải không biết lấy gì để bù lấp.
Mãi một thời gian sau khi các bà tôi mất, vào những lần về thăm nhà, thắp hương cho bà tôi mới dần cảm nhận được nỗi buồn nhớ vì thiếu vắng. Đó cũng là lúc tôi nhận ra có những điều sẽ mãi mãi không bao giờ còn tồn tại trong thế giới này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét